Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Hoang mang


HOANG MANG

Có con chim dang đôi cánh muốn bay,
Nhưng gió nổi lên thổi lạnh hồn chim nhỏ,
Cả chân trời bao la, chim bé nhỏ,
Bỗng ngập ngừng co cánh chẳng dám dang.

Có cánh diều kia đang liệng chốn không gian,
Đã gặp gió quật huy hoàng đổ vỡ,
Cuốn phăng cánh diều bay dang bay dở
Bỗng kinh hoàng chao đảo mà lộn nhào…

Ôi cơn gió! Chỉ tại mi thôi đó!
Thổi làm chi cho lạnh cả tâm can?
Thổi làm chi cho điêu đứng không gian?
Cho vùi dập phát triển thành suy thoái?!

Cho giờ đây thời gian như đứng lại!
Cho cuộc đời mang một vẻ hoang mang?
Cho thế gian thêm chút khổ cơ hàn?
Hay là để biết rằng mi tồn tại?

10/01/2013
Phạm Ngọc Cường

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

Trách "Giận"


TRÁCH "GIẬN"

Hồi nhỏ có biết gì đâu,
Giận nhau cũng chỉ vài câu là hòa.
Lớn rồi thì lại thật thà,
Giận thì ra giận, với là khó quên.
Mà chẳng lẽ lại dễ quên,
Người ta lại bảo: “Cái tên ấy hèn,
Chẳng dám dỗi, chẳng dám ghen,
Chẳng dám để bụng, nhỏ nhen với đời”
Hỡi ơi kêu tới ông trời,
Ai mà rãnh thế xem đời cười chê?
Chẳng lẽ giận, cũng bị phê?
Không giận, không được, không phê, hơi buồn.
Cớ sao lại cứ như tuồng,
Hết hồi hiệp một xuống xuồng sang sông.
Sang sông nào có đâu xong,
Dây dưa kéo mãi, lông nhông tới hoài.
Cứ như đám nít choai choai,
Mặt già chưa tới, măng mai qua rồi.
Vậy mà vẫn thích đâm chồi,
Chọt qua, chọt lại, mấy hồi… mệt ghê!
Người bị động, kẻ bị tê,
Tinh thần phân tán, mặt ê hóa rồ.
Ham thiệt hơn, lại hồ đồ,
Cái chén thì giữ, cái tô bất cần.
Lại chẳng có chút phân vân,
Chỉ nghĩ mình đúng chẳng cần ai sai.
Tại sao không nghĩ cho ai,
Cho người người hiểu, chẳng ai hiểu lầm.
Lỡ như có lỡ hiểu lầm,
Đừng như con hến, lầm lầm im re.
Chẳng phải giấu, chẳng phải che,
Việc gì phải sợ phải e hỡi người.
Nói đi chín bỏ làm mười,
Cho lòng thanh thản, nụ cười thêm tươi.

16/11/2012 – 18/11/2012
Phạm Ngọc Cường

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2012

Tôi phải sống như ngày mai tôi còn phải sống

TÔI PHẢI SỐNG NHƯ NGÀY MAI TÔI CÒN PHẢI SỐNG

Tôi đang sống, chiến đấu bằng niềm tin,
Bằng khát khao, nghị lực của chính mình,
Bằng ánh mắt, nụ cười của các bạn,
Nhưng chẳng bao giờ ... bằng cuộc sống của tôi.

Nếu ngày mai tôi không còn sống nữa,
Chẳng đáng buồn phải níu kéo làm chi,
Có đáng cười khi tôi phải ra đi,
Hãy im lặng ... để tôi cười khi ấy!

Nếu ngày mai tôi không còn tỉnh dậy,
Bạn cũng đừng vẽ tiếp ước mơ tôi,
Bởi ước mơ tuy chẳng phải xa vời,
Nhưng có lẽ ... đừng làm thì mới tốt.

Nếu tôi chết cho cây rừng tươi tốt,
Cho cuộc đời vẫn mãi mãi xanh tươi,
Cho bờ môi không biến mất nụ cười,
Thì ắt hẳn tôi sẽ không ngần ngại.

Bởi thế gian tưởng muôn ngàn trống trải,
Thì cuộc đời vẫn còn có lắm gian truân,
Khi vùi, khi dập, có khi ngừng,
Đương sống nay, mai đây ai biết được.

Tôi đang sống và bạn cũng đang sống,
Nhưng bạn ơi bạn có sống hay không?
Hay là tôi đã chết thật rồi?
Sao vô cảm mà ơ thờ đến thế.

Tôi phải sống như ngày mai tôi còn phải sống,
Còn bạn? Bạn có sống như vậy không?
Hay là bạn đang sống như ngày mai bạn phải chết,
Để quên đi hết mọi chuyện trên đời.

Phạm Ngọc Cường
18/10/2012

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012

Tặng bác Hùng

Tặng bác Hùng diễn đàn Tình thương
Tuổi chửa sáu mươi có phải già? 
Mới thời xuân đó có đâu qua! 
Khỏe người ở chỗ còn hoạt động 
Hơn người ở chỗ vẫn vui ca 
Tuổi vẫn đương đi nhưng vẫn mặc! 
thời nào có tiếc chi ta 
Nhe răng cười với bao trẻ nhỏ 
Bác cháu quây quần tuổi già xa! 

Phạm Ngọc Cường
10/10/2012

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

Đoàn kết Việt - Lào


ĐOÀN KẾT VIỆT - LÀO

Lưng cùng tựa cha Trường Sơn hùng vĩ,
Uống chung dòng nước mẹ Mê Công,
Cùng chung số phận xiềng gông,
Cùng chung lý tưởng, chung lòng đấu tranh.

Trong kháng chiến bên nhau sát cánh,
Chung chiến hào đánh bọn ngoại xâm,
Việt – Lào tình nghĩa bao năm,
 Lính Lào –Lính Việt tình hơn trăng rằm.

Khi thì được bọc đùm che chở,
Khi bị giam ở núi Trung Kỳ,
Trải bao khổ cực phân ly,
Quân dân Lào – Việt vẫn vì nghĩa chung.

Mặc xâm lược đua nhau nối súng,
Quân Việt – Lào hợp tác liên minh,
Giúp bạn là tự giúp mình,
Cùng nhau chiến đấu đánh tan binh thù.

Ai đếm được: Bao sông, bao suối?
Bao cánh rừng, bao núi, bao non?
Lính Lào, lính Việt ai còn?
Bao xương, bao máu gây non nước này?

Còn nguyên đó bao chuyện năm ấy,
Nghĩa Việt – Lào sâu đậm đến nay,
Trải bao nhiêu trận đánh Tây,
Củ gừng, quả ổi đong đầy tình thương.

Rồi thắng lợi cuối cùng cũng đến,
Đất nước Lào độc lập là đây,
Việt Nam ta cũng vui lây,
Vì tình hữu nghị đến ngày nở hoa.

Hoa đã nở mở ra trang mới,
Trang hòa bình, hợp tác phồn vinh,
Giúp đỡ bằng cả nghĩa tình,
Kinh tế, giáo dục, an ninh, quốc phòng.

Từ xây dựng trường học hữu nghị,
Đến hợp tác Quốc hội Việt – Lào,
Trồng cao su ở Nam Lào,
Cho đến cắm mốc Việt – Lào phân chia.

Nay kỉ niệm cùng nhau nhìn lại,
Một chẳng đường gian khổ đã qua,
Để ta tự nhắc nhở ta,
Việt – Lào, Lào – Việt mãi là anh em.

Rút kinh nghiệm, khắc phục yếu kém,
Đưa Việt, Lào vững bước tiến lên,
Hợp tác tích cực hai bên,
Chủ nghĩa xã hội dựng xây vững bền.

Năm đoàn kết Việt - Lào
06/09/2012 - 10/09/2012
Phạm Ngọc Cường

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

Khai giảng cuối cùng

KHAI GIẢNG CUỐI CÙNG

Tiếng trống quen quen nghe sao lạ
Bồi hồi giục giã cả con tim
Thời gian âm thầm trôi lẹ quá
Ngu ngơ ngoảnh lại chẳng thể tìm

Tìm sao thấy cái sân trường năm ấy
Vội qua níu lại bước chân
Cánh cổng kia ai nỡ khép vội
Để chỉ còn mỗi cánh hồng trên sân

05/09/2012 - Khai giảng cuối cùng
Phạm Ngọc Cường

Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

Đọc lại mấy bài thơ

ĐỌC LẠI MẤY BÀI THƠ

Ngẩn ngơ đọc lại mấy bài thơ
Lắm lúc làm thơ thấy mình khờ
Có khi lại thấy già trước tuổi
Nhưng mà vẫn khoái thú làm thơ

03/09/2012
Phạm Ngọc Cường