Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

Năm mươi năm ... một con đường huyền thoại...


NĂM MƯƠI NĂM ...
... MỘT CON ĐƯỜNG HUYỀN THOẠI ...

Năm mươi năm, còn mãi những câu chuyện,
Về đoàn tàu ngày ấy đã ra đi,
Chỉ âm thầm lặng lẽ chẳng nói gì,
Có sá chi mong được ngày trở lại.

Năm mươi năm, một con đường huyền thoại,
Tải muôn ngàn súng đạn vượt trường sa,
Mang yêu thương băng biển cả sơn hà,
Lòng non nước hòa chung quyết chiến thắng.

Năm mươi năm, bao nỗi lo thầm lặng,
Đi lo một, người ở lại lo mười,
Chuyến thành công cũng chỉ dám lặng cười,
Kiềm tiếng nấc khi nghe tin Bác mất.

Năm mươi năm, một chặng đường giữ đất,
Vượt muôn trùng thủ thách gian lao,
Nhưng khi nghĩ tới chiến sĩ đồng bào,
Thì vững lái tinh tường xuyên đêm tối.

Năm mươi năm, nghĩa tình người đồng đội,
Vậy mà nay anh nằm lại chẳng yên,
Tiếc thương thay những chiến sẽ trung kiên,
Vì Tổ quốc tưởng rằng mình vẫn sống.

Năm mươi năm lịch sử còn vang bóng,
“Sóng xóa đi dấu vết, ...” xóa chẳng còn,
Những dẫu vậy, “biển vẫn con đường mòn ...”
Ghi dấu mãi bóng hình đoàn tàu ấy.

Năm mươi năm, ngày hôm nay năm ấy,
Năm mươi năm, ngày ấy và bây giờ,
Năm mươi năm, dưới lý tưởng ngọn cờ,
Năm mươi năm, một con đường huyền thoại.

Năm mươi năm, ngày ấy tôi nhìn lại,
Năm mươi năm, vậy mà chẳng hề phai,
Năm mươi năm, đất nước cũng đổi thay,
Năm mươi năm, mãi một thời ghi dấu.

Năm mươi năm, chi viện cho chiến đấu,
Năm mươi năm nhiều mất mác hy sinh,
Năm mươi năm, cho cả một quá trình,
Năm mươi năm, chẳng lùi khi gian khó.

Năm mươi năm, còn vang mãi đây đó,
Năm mươi năm, bao câu chuyện mãi còn,
Năm mươi năm, con đường mòn chẳng mòn,
Năm mươi năm, lịch sử nửa thế kỉ.

Năm mươi năm, chẳng còn bóng giặc Mỹ,
Năm mươi năm, đất nước đã hòa bình,
Năm mươi năm, sống mãi những bóng hình,
Năm mươi năm, còn hoài kí ức ấy.

23/10/1961 / 23/10/2011
Kỉ niệm 50 năm 
ngày mở đường “Hồ Chí Minh” trên biển
Phạm Ngọc Cường

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2011

Nụ cười thêm tươi

NỤ CƯỜI THÊM TƯƠI
Tặng Diễn đàn Tình thương
Đời còn sáng, nắng còn hồng,
Xinh tươi chiếu cả tấm lòng bao la,
Thương người thương người thiết tha
Thương mình đã lại còn thương cả người.

Thương cho trọn vẹn nụ cười
Thương cho một kiếp con người như ta
Thương thì nào có nói ra
Chẳng qua là tại tim ta nói rồi

TÌNH THƯƠNG ta lấp khuyết rồi
Đã thời xiêu vẹo nay thời đẹp tươi
Gặp nhau ta nở môi cười
"Hãy mau ta giúp nụ cười thêm tươi"

Phạm Ngọc Cường
14/10/2011

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Love story ... ngọt ngào đầy hương vị ...

LOVE STORY... NGỌT NGÀO ĐẦY HƯƠNG VỊ ...

Ôi đẹp lắm cánh hoa hồng đỏ thắm!
Dưới năng chiều tan học anh tặng em
Khẽ đưa tay em đón lấy êm đềm
Mặt thẹn cuối đôi má hồng ửng đỏ

Có đôi lúc anh chợt nghe đâu đó
Một bản nhạc ngọt ngào em kết mê
Em bắt anh hát mỗi khi ngồi kề
Đầu em tựa vào vai anh cười mỉm


Có đôi lúc em bắt anh tìm kiếm
"Em đâu rồi! Sao mãi lại trốn anh"
Đứng sau lưng, em cười vẻ tinh ranh
"Há miệng ra em cho kem vào đó!"


Anh lại nhớ những buổi chiều lộng gió
Cùng thả diều, diều bay tích trên xa
"Mắt mèo con" em chợt thốt: "Anh àh ..."
"Em bỗng muốn được ăn kem ... ốc quế"


Rồi cũng đến, một buổi chiều nắng xế
Ánh đèn vàng bên chú gấu nhỏ xinh
Lấy can đảm từ tận trái tim mình
Anh đã nói những gì anh muốn nói ...


Đó là lời anh đã từng muốn nói ...
Đó là lời anh đã từng ước ao ...
Đó là lời anh đã từng khát khao ...
Nhưng giờ đây môi kề môi im lặng ...


Và khi đó mặt trời đã tắt nắng
Nhưng từ ấy mọi vật như sáng lên
Trong lòng anh luôn có em kề bên
"Em hãy hứa mãi bên anh, em nhé ... ! "

Ảnh: Sét - apteen.1forum.biz/t123-love-story
Thơ: Phạm Ngọc Cường - 03/08/2011

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

Đời khi buồn ngẫm nghĩ lại thấy vui

Đời không bằng phẳng cũng chẳng nghiêng
Khi xuống khi lên chẳng thể kiên
Buồn vui khi cười lúc khi khóc
Ngẫm hỏi tại sao át hóa điên
Nghĩ xa vời vợi, lường khôn tính
Lại thấy cuộc đời lắm sầu miên
Thấy đó đang cười mà lại khóc
Vui thì cười khóc, khóc cười tiên.

Phạm Ngọc Cường
11/07/2011

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011

Niềm vui – Nỗi buồn – Cười và khóc


NIỀM VUI – NỖI BUỒN – CƯỜI VÀ KHÓC

Niềm vui lóe sáng lúc đau buồn,
Muốn khóc muốn cười lệ lại tuông.
Đang vui mà khóc đà đau lắm,
Đang khóc mà cười khóc cười luôn.
Cười không muốn khóc cười không khóc,
Khóc chẳng buồn cười chẳng cười luôn
Đôi khi ta khóc mà chẳng khóc,
Lắm lúc ta cười chẳng cười suông.

05/05/2011
Phạm Ngọc Cường

Thứ Năm, 10 tháng 3, 2011

Tan trường


TAN TRƯỜNG

Chẳng có mấy khi ngắm cảnh trường,
Gặp giờ, chen chúc, kẹt mùi hương,
Dòng người dòng xe hai chiều ngược,
Muốn tiến hay lui chẳng có đường,
Qua trước không cho, đòi qua trước,
Cố chấp làm sao chẳng chịu nhường,
Đứng nhìn dòng người mà thấy nản.
Ôi! Phải không đây, cảnh tan trường.

10/03/2011
Phạm Ngọc Cường

Thứ Sáu, 21 tháng 1, 2011

Thời gian ... là nỗi sợ!

Thời gian ... là nỗi sợ!

Sợ ... thời gian qua rồi không trở lại ...
Sợ ... ngoảnh lại ... “giá như ... phải chi là ...”
Sợ ... bất trắc sẽ bất ngờ ập đến ...
Sợ ... và sợ ... chỉ thời gian thôi à ...!

21/01/2011

Phạm Ngọc Cường