Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2023

FPT - 10 năm gặp lại


 Mười năm trước vô tình tôi đã gặp
Gặp tình cờ và chẳng ở được lâu
Mười năm sau không ngờ tôi lại gặp
Gặp lần này chắc sẽ yêu đậm sâu!

Ôi thời gian thực đã trôi quá mau
Nhanh như chớp khi bất ngờ nhìn lại
Cả chặng đường mười năm tôi tìm mãi
Lỡ qua rồi có chắc gặp lại đâu?


Nhưng may thay giờ tôi đã ở đây
Cùng chung tay dựng xây và phát triển
Mang trí-lực luôn sẵn sàng cống hiến
Vì tương lai những thế hệ sau này!

FPT với khát vọng đổi thay
Sẽ kiến tạo một tương lai hạnh phúc
Một tương lai thật sự là hạnh phúc
Cho người F và tất cả mọi người!

#FPT35 #FPoly #KienTaoHanhPhuc

Phạm Ngọc Cường
17/06/2023

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2022

Vô tình hữu tình



Vô tình anh biết đến
Vô tình anh đến đây
Vô tình anh ở lại
Vô tình yêu đắm say ☺️

Mọi sự vô tình khi đủ nhiều sẽ trở nên hữu tình.

Phạm Ngọc Cường
28/07/2022

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2018

"Mầm xanh" trong "trường học"

"Mầm xanh" trong "trường học"

Từ trường học tôi bước vào "trường học"
Vì "mặt trời" phải khoác áo ra đi
Thời trai trẻ điều đó có sá gì
Tự an ủi tâm hồn tôi bé nhỏ

Cả một thời tôi nay đây mai đó
Giờ trói giò coi như mất tự do
Muốn "bước đi" từng bước phải thăm dò
Gần ngay trước nhưng ngại gì không bước?!

Ép khuôn khổ, sợi dây căng, vạch thước
Mắt đã ướt, người cũng mướt mồ hôi
Cứ cố mãi, cố mãi mãi hay thôi?
Hay mặc kệ đời mai sang hãy tính!

Hiện tại tôi là cả quá khứ suy tính
Từng quyết định sai đi cả dặm hành trình
Tôi nghĩ rằng trời đã đến bình minh
Nhưng bĩ cực khi hoàng hôn sập tối

Nhưng nhờ vậy mà tôi tìm ra lối
Hướng cuộc đời mình theo một hướng khác hơn
Dặn bản thân rũ bỏ những căm hờn
Để khổ luyện với những ngày nắng gió

Từ cọng rau, cành cây, bụi cỏ,
Đến nhác cuốc, nhác xẻng, nhác dao,
Từ cái mền, cái áo, cái bao,
Đến tất cả những thứ màu xanh lá...
Đã ấp ủ giữa đất, cát, sỏi, đá
Một mầm xanh rắn rỏi và sậm màu
Một mầm xanh biết sống và yêu nhau
Như tất cả những mầm xanh xanh khác

Đây là khoảng thời gian tôi đi lạc
Lạc mất cuộc đời với những gánh lo toan
Nhưng cũng chẳng thể để mất hoàn toàn
Vì những điều với tôi thật đặc biệt!

Tôi nhớ biển nơi không màu xanh biếc
Tôi nhớ nhà nơi không ở đủ nhiều
Tôi nhớ trường không dạy bao nhiêu
Nhớ phòng trọ không ngủ nhiều trong đó
Nhớ hàng quán chẳng ít lần nhòm ngó
Nhớ tuổi trẻ không nhiều lần yên vui
Nhớ nơi xa chẳng mấy khi tới lui
Tôi nhớ em người không thể không nhớ!

Tôi phải làm gì khi ngập tràn nỗi nhớ
Giữa bốn bức tường dưới bầu trời tối đen
Giữa trời thu nhưng chẳng có ánh đèn
Để khuấy nhẹ không gian đầy buồn chán

Tâm theo chữ cứ tuôn dài lênh láng
Chẳng muốn ngừng, cứ muốn viết mãi thôi
Về mọi thứ, viết về bản thân tôi
Từ quá khứ đến hiện tại như thế

Mầm xanh kia giữa đất trời nhân thế
Bao tinh hoa đã thấm đẫm lên rồi
Chỉ còn chờ thời gian như mây trôi
Mang tươi mới về với đời tươi mới

#MotNamRoi #HPBDtoME
Bình Dương, 16/08/2018
P.N.C

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2018

Tặng bông Hoa bé nhỏ

Tặng bông Hoa bé nhỏ

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là khi anh ở trong quân ngũ
Những nỗi nhớ kỷ niệm xưa cũ
Cứ gợi về khi anh nghĩ đến em

Anh nhớ về những ngày đầu chưa quen
Anh bỗng thấy khô khan và cứng ngắc
"Không chủ ngữ" - Anh nói thật kỳ quặc
Khiến cho em phải hụt hẫn trong lòng

Dù bắt đầu từ những con số không
Không biết, không quen, không ưa, không thích
Nhưng chính em đã tạo nên mắc xích
Nối cuộc đời đôi mình lại với nhau

Để từ đây dù gian khổ thương đau
Thì ta vẫn nghĩ về nhau em nhé
Những yêu thương như hoa vừa mới hé
Nên rất cần sự vun đắp của đôi ta

Giữa biển tình là bão tố phong ba
"Cùng cố gắng!" Ta đưa thuyền cập bến
Mặc sóng gió cứ chực chờ ập đến
Vững tay chèo ta hướng đến tương lai

Ngay giờ đây anh nghĩ về ngay mai
Những ấp ủ cả hai sẽ thực hiện
Những nụ cười trẻ thơ vọng thành tiếng
Chung mái nhà phát triển ước mơ chung

Sẽ không còn những năm tháng mông lung
Mỗi đem mơ sẽ có anh ở cùng
Mỗi ngày mới luôn có em kề cạnh
Mỗi phút giây sẽ an nhiên yên lành

Chờ anh nhé! Em ơi chờ anh nhé!
... sẽ nhanh thôi! Thời gian có khăn này...
Rồi khi ấy trở về anh mạnh mẽ
Vòng tay này che chở mẹ con em!

Tháng 4 - 5/2018
P.N.C

Chủ Nhật, 16 tháng 7, 2017

Đà Lạt ngày ấy

 Ngày ấy anh về em nhớ không?

Giữa rừng thông ấy lạnh se lòng

Có chàng trai nọ đi lên núi

Lưng chừng leo xuống hỏi mệt không?


Ngày ấy anh về em nhớ không?

Đồi chè năm ấy người ta trồng

Có một đám nhỏ len vào đó

Hỏi rằng chè ấy uống được không?


Ngày ấy anh về em nhớ không?

Cùng nhau đi kiếm con chồn lông

Ở tận trong hốc bên sườn dốc

Xuống xem nó có "ị" hay không?


Ngày ấy anh về em nhớ không?

Một phòng sáu đứa rộng "mênh mông"

Bốn đứa hai bên ôm nhau ngủ

Ở giữa hai người chịu nổi không?


Ngày ấy anh về em nhớ không?

Vài dòng thương nhớ chốn tiên bồng

Gửi lại một phần trời kỉ niệm

Theo làn mây gió trôi vào không...


Phạm Ngọc Cường
16/07/2017 - Đà Lạt phố núi

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2016

Báu vật tuổi hai mươi

Báu vật tuổi hai mươi

Giữ hoài bão trong từng nhịp bước
Mang ước mơ trên mỗi chặn đường
Dù phía trước, lắm đau thương
Nguyện đem sức trẻ kiên cường tiến lên



Phạm Ngọc Cường
15/08/2016

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2016

Hãy Xanh theo cách của bạn



Hãy Xanh theo cách của bạn

Mùa hè tới bạn sẽ đi đâu?
Đi khắp núi non, khắp cùng phương đất nước?
Đi cho xõa những ngày thi nén kiềm không được?
Để bớt muộn phiền, để bớt lo âu

Nếu bạn vẫn chưa biết đi đâu?
Hãy xách ba lô lên và đi cùng tôi bạn nhé!
Ta sẽ đi cùng nhau như những người trẻ
Mang màu xanh đến cho mùa hè

Mùa hè của chúng ta là mùa hè sinh viên
Đó cũng chính là mùa hè tình nguyện
Mùa của những con người đi để tự rèn luyện
Đi để Xanh! Đi để giúp đời!

Nhưng phải nhớ trang bị kĩ năng bạn ơi!
Đi để Xanh! Chứ không phải làm gánh nặng!
Đi để mang nụ cười như ánh nắng
Xua mây buồn khỏi dòng lũ cuốn trôi…

Hãy sẵn sàng và chuẩn bị Xanh thôi!
Thời gian đang trôi, dòng đời đang thay đổi
Bây giờ tôi đi! Bạn có đi cùng không thì nói!
Đừng để mùa hè chỉ có những tiếng ve!

P.N.C - 07/07/2016

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

Chiến sĩ không viết gì

CHIẾN SĨ KHÔNG VIẾT GÌ

Chín ngày đã trôi qua
Thời gian vơi một nửa
Sao mà chưa có lửa?
Hỡi các chiến sĩ ơi!
Chắc là… do mưa rơi
Nên lửa còn chưa nổi
Để mình ta mệt mỏi
Với cái máy chụp hình
Và cả một đống hình
Sau mỗi ngày đi trực
Đêm về vẫn còn thức
Ngồi chọn lọc chắt chiu
Với tất cả tình yêu
Thêm vài điều hư cấu
Chọn ra những hình xấu
Bỏ vào mục dìm hàng
Lọc những hình đàng hoàng
Để đưa vào nhật kí
Thêm hoa vào trang trí
Rồi ghi chú vài dòng
Cứ ngỡ là đã xong
Nhưng hình như chưa đủ
Thế là phải tranh thủ
Tô vẽ được nửa vời
Chỉnh màu sắc ngời ngời
Nhưng... phần lời chưa có
Nghĩ tới là thấy khó
Đã hư cấu bao lần
Chất xám cũng cạn dần
Lấy đâu mà viết nữa
Kêu rồi kêu gọi nữa
Mà chẳng ai viết đâu
Thật hết sức buồn rầu
Muốn đập đầu vô gối
Chiến sĩ ơi chiến sĩ
Chiến sĩ hãy viết đi
Chiến sĩ không viết gì
Admin ngồi tự kỉ

Phạm Ngọc Cường
22/06/2015

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

Chim sắt



CHIM SẮT

Đội nắng vàng đi khi tâm hồn còn ngủ
Tôi đến đây giữa một trưa mùa thu

Nằm lặng yên trên một khoảng sân
Bầy chim sắt lặng mình không bay nữa
Đã bao lâu rồi từ sau lần bão lửa
Ở nơi xa nào chim bay đến tận đây

Chim bay và mang theo
Những thảm sương màu da cam chết chóc
Để làm cho những mầm non còi cọc
Ánh mắt thơ ngây không thể khóc nên lời…

Chim bay và mang theo
Những “thành tựu” của khoa học kĩ thuật
Để “điểm tô” cho bức tranh “nghệ thuật”
Được vẽ bằng xương máu với cỏ cháy và cây khô…

Rồi hôm nay chim nằm tại đây
Kìa! Những người ngoại quốc - Chim có thấy?
Từ nơi nào hay từ quê hương chim đấy
Đến đây xem chim đã làm gì!

Chim có thấy trong những người kia
Có em bé tóc xoăn màu vàng nhạt
Ánh mắt xanh nhìn như ngơ ngác:
“Những bức hình, mảnh vỡ kia là chi?”

Chim nên hãy tự ghê tởm mình đi
Mười bốn triệu ba trăm ngàn tấn đạn dược
Để được gì? Không! Chẳng có gì là được!
Chỉ đau thương cho đất nước kiên cường!

Bây giờ thì chim đã nằm yên
Là chứng tích của một giai đoạn lịch sử
Để nhắc nhở rằng: Chiến tranh là sinh - tử
Chỉ có hoà bình thật sự mới hoà bình

Và khi đó tâm hồn tôi đã tỉnh
Trước mắt tôi là chứng tích của cuộc chiến tranh…

Phạm Ngọc Cường
27/10/2014 - Thăm Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

Tại sao em vẫn...

TẠI SAO EM VẪN...



Tại sao em vẫn vậy?
Hay tại anh đổi thay?
Tại sao anh vẫn sợ...
...khi thấy em mỗi ngày...?

Tại sao em vẫn vậy?
Vẫn không chịu buông tay...?
Tại sao em vẫn để...
...lòng buồn đau những ngày...?

Tại sao em vẫn vậy?
Kiếp người đã khổ thay...
Tại sao em vẫn muốn...
...gánh thêm nỗi khổ này...

Tại sao sen lại nở?
Hướng dương lại vươn cao?
Tại sao và tại sao?
Tại sao em vẫn vậy?

Phạm Ngọc Cường
22/06/2014

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

Thông báo của Mèo bự siêu lười



THÔNG BÁO CỦA MÈO BỰ SIÊU LƯỜI

Bởi do
Công việc kéo dài
Sức khoẻ ngắn lại
Càng già càng yếu
Bớt trẻ bớt sung
Não bộ thì lung tung
Tay chân thì bủn rủn

Vậy nên
Tạm thời an phận
Quá khứ lùi dần
Ham hố bớt phần
Tham công gác lại
Ngủ nghỉ thì tăng hai
Uống ăn thì tăng một

Dự là
Hứng thì làm
Ham thì vọc phá
Khá khá thì ăn chơi
Thảnh thơi thì đi ngủ

Mèo bự siêu lười - P.N.C
09/04/2014

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

8/3

8/3

Hôm nay mùng tám tháng ba,
Chị em phụ nữ đi ra, đi vào.
Đi xong sức khỏe dồi dào,
Chị em lại cứ đi vào, đi ra.

Thế là hết tám tháng ba,
Anh em đã lại thở ra, hít vào.
Hít xong sảng khoái cồn cào,
Anh em lại cứ hít vào, thở ra.

Nói gần chẳng dám nói xa,
Chẳng qua là tại nói xa, nói gần,
Nói xong cảm thấy lâng lâng,
Nên thôi lại cứ nói gần, nói xa.

Thiệt ra nay tám tháng ba,
Anh em cũng muốn nó qua cho rồi.
Nó qua xong hết, sướng rồi,
Anh em lại bảo xong rồi, cho qua.

Nhưng mà mấy chị đòi quà,
Anh em chẳng biết làm ra thế nào
Nghĩ đi nghĩ lại xôn xao,
Thôi thì cứ nghĩ thế nào cũng ra.

Hôm nay chúc mẹ, chúc bà,
Chúc cô, chúc chị đẹp ra muôn phần.
Chúc sức khỏe, chúc bình thân,
Chúc các bạn nữ muôn phần đẹp ra.

Chúc khắp phụ nữ gần xa,
Chúc nửa thế giới dù xa hay gần.
Chúc cho phần nữ ở gần,
Giống như đã chúc với phần ở xa.

Tóm lại là chúc gần xa,
Tháng ba ngày tám không hoa cũng quà.
Nếu chẳng quà, cũng chẳng hoa,
Thì thôi nhận đỡ bài thơ làm quà. ^^!

P.N.C – 08/03/2014
*Bài thơ có mượn một vài ý thơ trên mạng

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Alice - Tình xưa

ALICE - TÌNH XƯA



Ta gặp lại em chốn thị thành
Vẫn người con gái tóc vàng chanh
Vẫn người yêu cũ chưa quên được
Vẫn nhớ mộng xưa... vẫn chưa thành...

Ta gặp lại em em gặp ta
Còn chăng vương chút ngày hôm qua?
Hãy để hôm nay ta nối lại
Cho trọn cuộc tình lệ phôi pha

24/02/2014
Phạm Ngọc Cường

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Tôi tìm lại tôi

TÔI TÌM LẠI TÔI

Tôi tìm lại tôi của ngày xưa
Một thời kỉ niệm đã phai mờ
Đọng trong hồi tưởng thời gian ấy
Tôi thấy tôi qua mà ngẩn ngơ

Trên quãng đường đầu tôi bước đi
Tôi nào có biết khó khăn gì!
Chỉ là biết thế và như thế
Bình thản tôi qua chẳng nghĩ suy

Tôi nhớ về thời thay đổi. Tôi
dữ dội như một con hùm đói
Tưởng rằng đã bắt được cơ hội
Ai ngờ nó đã chóng vụt trôi

Tôi nhớ những phút nông nỗi kia
Tất cả như đã toan sụp đổ
Gồng mình gượng dậy mà lệ đổ
Muốn bỏ đi về với hư vô

Tôi nhớ về ánh nắng huy hoàng
Đã từng rộn ràng trái tim tôi
Đã từng rạo rực trong lòng ngực
Đã khiến cho tôi lớn hơn nhiều

Tôi hỏi tại sao tôi ở đây?
Nhưng tìm lại tôi của ngày ấy?
Có lẽ đã có tôi ngày ấy
Nên tôi bây giờ mới ở đây

26/11/2013
Phạm Ngọc Cường

Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Chọn


CHỌN

Mặt trời hồng
trên đồng lúa
Chim cùng gió
bay cùng mây
Hoa và cỏ
đỏ vàng xanh
Cây đứng đó
có riêng mình?

Phạm Ngọc Cường
07/09/2013

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

Giận bạn

GIẬN BẠN

Giá mà điều đó chẳng xảy ra
Như ngày xưa ấy của chúng ta
Tôi vẫn mình tôi không vướng bận
Và chẳng buồn phiền khi phải xa
Bạn vẫn là bạn như bao bạn
Chưa trở nên thân đến nỗi mà...
Từng ngày vẫn cứ trôi trôi mãi
Quen như xa lạ thế được à?

16/06/2013
Phạm Ngọc Cường

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Cuộc đời cổ tích

CUỘC ĐỜI CỔ TÍCH

Đắm say với những câu chuyện thần tiên
Đặt niềm tin vào muôn điều phép lạ
Thế gian này thấy ôi sao đẹp quá
Cứ ngỡ như là hạnh phúc chẳng đâu xa

Từ bóng tối chỉ mới ngày hôm qua
Ta bước ra bước hướng về ánh sáng
Xua mây đen xóa tan mọi rào cản
Tâm hồn ta rạng rỡ sáng bừng lên

Như những câu chuyện luôn có một bà tiên
Sẽ hiện lên hỏi tại sao ta khóc?
Và vung đũa… rồi thì chỉ phút chốc
Những chuyện buồn khó nhọc tan biến đi

Nhưng liệu rằng cuộc sống có mấy khi:
Tựa như là một câu chuyện cổ tích?
Hay luôn chứa những điều ta không thích?
Để hoài nghi mỗi khi ta yếu mềm?

Dẫu biết rằng đời chẳng quá ấm êm
Và cũng chẳng đẹp tuyệt vời như truyện
Nhưng cứ hy vọng sẽ có một ước nguyện
Để đổi thay màu nhiệm lạ kỳ

28/05/2013

Phạm Ngọc Cường

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

"Thầy cô đến em không mong đợi gì, Thầy cô đi em không hề hối tiếc"


“Thầy cô đến em không mong đợi gì,
Thầy cô đi em không hề hối tiếc”(*)

Ngẫm sự đời trong tiết học cuối cùng:
Thầy tôi bảo con người vô ơn lắm!
Dù thời gian qua nhanh hay là chậm
Khi xa rồi chẳng nhớ chẳng nhớ đâu…

Dù là chẳng xa cách được bao lâu
Quay trở lại vẫn nhìn nhau xa lạ
Trò nhìn thầy – một cái nhìn vội vã
Chẳng kịp chào hay thăm hỏi một câu…

Thầy nhìn trò – một ánh mắt vô âu
Vì biết chắc: Nó chẳng nhớ mình nữa!
Trong thâm tâm của một người truyền lửa
Bỗng hiện lên một chút bụi tro tàn…

Đừng nghĩ rằng đó là một phần ngàn
Sao không nghĩ đó là ngàn phần một
Bởi vì khi đạo đức bị thui chột
Một cũng hơn triệu triệu số nhân vào…
___
(*) Lời chia tay của thầy Hoàng

02/04/2013 – Tiết GDCD cuối cùng
Phạm Ngọc Cường

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Anh nằm xuống

ANH NẰM XUỐNG

Có một con đường đi tới một tương lai
Một tương lai của hai người tôi biết
Một người đang lặng thin như căm điếc…
Một người đã xa trong tư thế can trường!

Hai con người cách xa hai đại dương
Hai lý tưởng, hai cuộc đời phía trước
Cớ sao lại… gặp nhau cho kì được…
Cùng một ngày… cùng một ngày thôi…

Anh đã ra đi… ra đi thật rồi…
Để lại những di sản của Anh thôi
Để lại cả những điều Anh chưa nói
Cho tiếc thương thương tiếc cả một đời

Biết cuộc sống đôi lúc rất chơi vơi
Nhưng Bạn tôi ơi…! … có lẽ nào như thế…
Cuộc đời Bạn vẫn còn dài hơn thế…
Sao lại đi... sao lại đi dại khờ!

Tỉnh dậy đi! Tỉnh dậy Bạn tôi ơi!
Một người Bạn chỉ tình cờ quen biết
Tuy chẳng phải là một người thân thiết
Nhưng dễ đâu mà… tôi bỏ bạn đi chăng?!
Gửi Anh (Hugo Chávez) – Gửi Bạn (Peter Hiếu)
07/03/2013 - Phạm Ngọc Cường

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

Gửi Cô bé Xử Nữ A14


GỬI CÔ BÉ XỬ NỮ A14

Ngày hôm ấy nếu tôi không…
Thì có lẽ bạn cũng chẳng…
Để giờ đây đâu nín lặng
Gặp mặt mà dám nói chăng?

Ngày hôm ấy nếu tôi chưa…
Thì có lẽ bạn sẽ vẫn…
Để hôm nay không vướng bận
Mỗi khi mà nghĩ về nhau…

24/02/2013
Phạm Ngọc Cường